Ra Huế ghé phá thăm truông

Ngày đăng: 10-10-2018 14:52

 

 

Hành trình ghé phá Tam Giang

pha tam giang 1
Trời còn tối mịt, cô bạn đồng nghiệp đã réo tôi dậy để canh và chụp ảnh phá Tam Giang trong buổi bình minh, liếc nhìn đồng hồ, chỉ mới 3h30’ sáng. Sau 20 phút chuẩn bị chúng tôi leo lên chiếc xe Honda và bắt đầu cuộc ngao du.

Không khí của Huế thật lạ, mùa hè ban ngày nóng như đổ lửa nhưng đêm thì se se lạnh rất nhanh. Dù đã xốc cao cổ áo nhưng tôi vẫn rùng mình nghe từng cơn gió thổi rì rào đầy hơi nước. Phải một lúc suy nghĩ tôi mới  hiểu được tại sao về đêm Huế lại trở gió lạnh nhanh. Chính hệ thống đầm phá mênh mông đã phả hơi nước vào không trung đã làm dịu cơn nóng gay gắt của ban ngày đồng thời hơi nước bốc lên tạo nên màn sương mù huyền ảo lung linh ánh sáng cầu vồng khi mặt trời thức dậy. Tất cả đã làm nên một quanh cảnh tuyệt đẹp cho buổi bình minh lên và hoàng hôn xuống.

Quỳnh – cô bạn đồng hành đã vài lần viếng thăm vùng đất này rạch ròi giảng giải: “Phá gần như là một phương ngữ chỉ về một vùng được hình thành do sự bồi đắp của các bãi cát hoặc các dãy đá dọc theo vùng nước nông duyên hải”. Ở Việt Nam, phá Tam Giang được xem là phá lớn nhất cả nước với diện tích lên đến 52km2 và trải dài đến 24km trải dài từ cửa sông Ô Lâu đến cửa sông Hương và mở ra cửa biển Thuận An. Nơi đây mặt nước có độ sâu từ 4-7m và được xem là vựa hải sản khổng lồ nuôi sống cuộc đời của hàng vạn ngư dân gắn cả cuộc đời mình lênh đênh trên phá.

Tới nơi, tôi thả bộ lang thang ngắm cảnh lẫn việc đi tìm “thổ địa” hỏi han lung tung. Mặt trời chuẩn bị thức dậy. Lúc này những tia rẻ quạt màu hồng phơn phớt đang đẩy lùi màu tím sẫm của nền trời… Trong tầm mắt, phá Tam Giang dần hiện lê như bức tranh thủy mặc khổng lồ, mang dáng vẻ huyền ảo, mênh mông với những làn sương nhẹ bay..Khiến bao lữ khách chỉ còn biết thả hồn mình, hòa trong đất trời thanh trong, bãng lãng
 

Lang thang Rú Chá

pha tam giang 2

Sau vài giờ mê mẩn ngắm phá  Tam Giang và tranh thủ chụp hình, chúng tôi xuống thuyền đi thăm Rú Chá. Lặng lẽ, chiếc ghe băng băng đưa cả nhóm bềnh bồng trên mặt nước hướng về Rú Chá. Gần 1 giờ sau, Rú Chá đã hiện ra trước mặt với không gian xanh mát, yên lành. Hỏi thăm anh chàng kiểm lâm của Rú đang chờ nhóm để hướng dẫn. Lúc bấy giờ, tôi mới hiểu rõ ý nghĩa của từ “rừng rú”. Bởi người miền Trung phân biệt rừng là trên cạn còn rú là rừng ngập mặn tức các loại cây chuyên sống trong nước và đầm lầy. Tuy nhiên, ở phá Tam Giang thì có khác biệt hơn, vì độ mặn tương đối ổn định và đất lại nông nên tại đây chỉ bạt ngàn là chá (một loại cây được gọi là hậu duệ của mắm, đước, tràm). Đây cũng là điểm đặc biệt của Phá Tam Giang so với các  rừng ngập mặn  khác như Cần Giờ, U Minh, Cà Mau… Tà tà  thả bộ trong Rú, cảm giác  của tôi chột thư thái hẳn khi thấy mình đi giữa vườn cây xanh bát ngát

Rời khỏi Rú Chá,  chúng tôi chạy xe suốt chiều dài của phá và nhận ra có rất nhiều chùa, đình làng và nhà thờ họ nép mình dưới bóng hàng trứng cá đung đưa nghiêng nghiêng hoặc soi bóng bên dòng nước. Lẩm nhẩm tôi đếm và thấy cách vài nhà lại có một ngôi nhà thờ tổ hoặc một miếu thờ dù xây dựng tuy nhỏ nhưng rất cầu kỳ và màu sắc rực rỡ.

Lăng mộ thì khỏi phải bàn, có thể nói mỗi lăng mộ gần như là một ngôi nhà riêng biệt với kiểu dáng và cách bài trí khác nhau, có ngôi mộ như những tòa biệt thự khang trang, số  khác có hẳn sân vườn, rồi cả đèn đuốc thắp sáng khiến người đi qua có cảm giác đi lạc vào một “thành phố lăng tẩm”. Cuộc sống “dương sao âm vậy” dường như quá đúng với mảnh đất này.
Nhưng thú vị nhất là ở phá Tam Giang có rất nhiều đặc sản quý hiếm mà chỉ ở đây mới có. Cá, mực, tôm, ghẹ tươi roi rói và nhảy tanh tách, thịt thơm ngọt. Món cá hấp đã ngon, ngao cũng không kém phần thơm ngọt dù ngao ở vùng phá này nhỏ hơn ngao ngoài biển. Ghẹ đặc biệt nhỏ chỉ bằng 3 ngón tay, nhưng ngọt, chắc và còn về giá cả  thì rẻ hơn nhiều so với lúc tôi thưởng thức ở Hội An hay Đà Nẵng.

Tìm truông nhà Hồ

pha tam giang 3

Rời phá Tam Giang cuộc ngao du của chúng tôi đi tìm địa danh truông nhà Hồ cho đủ câu ca:


“ Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang”


Mải bon bon trên con đường miệt mài xa tít, mải ngắm cảnh, chúng tôi đã chạy lạc qua địa phận tỉnh Quảng Bình mà vẫn chẳng biết truông Hồ nằm ở đâu. Quỳnh nhảy xuống xe, hỏi thăm dân địa phương  nhưng điều đáng buồn là chúng tôi chỉ  nhận được nhiều cái lắc đầu “không biết” chân chất giản đơn.

Lần mò mãi, cuối cùng tôi mới biết, truông nhà Hồ nay không còn nữa, nơi đây giờ đã trở thành một thị tứ yên vui đông đúc người dân tụ họp.

Tuy vậy, tôi cũng có cơ hội để hiểu từ “truông” mang ý nghĩa là một vùng đất hoang vu rộng lớn mênh mông cây cỏ bạt ngàn.

Ở đây, tôi cũng được nghe một câu chuyện ngắn về địa danh này : Xa xưa, khi đất nước ta còn chưa mở mang bờ cõi thì truông là khu vực để bọn cướp lộng hành và ở truông nhà Hồ (thuộc tỉnh Quảng Bình hiện nay) đã ghi dấu công ơn của vị quan nội tán Nguyễn Khoa Đăng nổi tiếng thông minh.

Chính ông là người đã dẹp được cướp dữ ở truông và cũng là người thiết kế điều chỉnh luồng chảy trên phá Tam Giang để tránh những cơn sóng lớn bất ngờ ập tới.

 

Một ngày bôn ba trên con đường thiên lý ghé phá thăm truông đã làm chúng tôi mệt nhoài và ao ước được ngủ say ngay lập tức.

Lừ đừ, chú “ngựa sắt” cần mẫn đưa chúng tôi quay trở lại cố đô kinh thành. Tạm biệt vùng đất từng là truông nhà Hồ nguy hiểm năm xưa, trong tim tôi chợt ẩn hiện những cảm xúc đan xen. Bởi theo dòng thời gian, truông nhà Hồ chỉ còn lại câu ru à ơi của một bà mẹ Quảng Trị ngân nga trong trưa hè ngột ngạt.

Xe gần về đến Huế, tôi căng mắt tìm hình ảnh của phá Tam Giang trong màn sao lấp lánh, nhưng phá Tam Giang cũng đã chìm màn đêm thăm thẳm. Đâu đó xa xa, thấp thoáng,  lác đác vài ánh đèn như ánh sao đỏ đóm ẩn hiện.

Có lẽ đó là ánh sáng của những thuyền câu, chúng cứ lóe vài tia sáng mong manh, nhìn xa xa giống như muôn vì sao lạc trên trời trong khoảng mênh mông yên tĩnh.

Dương Thủy (Hiệp hội Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh)

Tags: phá Tam Giang, Rú Chá, truông nhà Hồ, du lịch Huế, du lịch miền Trung